Thứ Ba, 10 tháng 12, 2013

NGHỊ LUẬN XÃ HỘI



NGHỊ LUẬN XÃ HỘI
 “Biết tự hào về bản thân là cần thiết nhưng biết xấu hổ còn quan trọng hơn”.
Viết bài văn nghị luận trình bày ý kiến của em về ý kiến trên.
I.Yêu cầu về kĩ năng:
Hs biết cách làm bài văn nghị luận xã hội về một tư tưởng đạo lí.
-Hệ thống luận điểm rõ ràng, dẫn chứng hợp lí, hạn chế mắc lỗi chính tả, diễn đạt.

II.Về nội dung: học sinh có thể trình bày theo nhiều cách khác nhau. Sau đây là một số gợi ý :
           
          1 - Giới thiệu ý kiến của đề bài.
           2 - Giải thích : “tự hào” và “xấu hổ”
            + Tự hào: hài lòng, hãnh diện về mặt tốt đẹp, những việc làm có ý nghĩa, những  ưu điểm của bản thân.
            + Xấu hổ: hổ thẹn về những hạn chế, nhược điểm của mình hoặc về những lỗi lầm mà mình gây ra làm ảnh hưởng đến những người xung quanh hoặc tổn hại đến danh dự, phẩm chất … của chính bản thân.
            +Nội dung ý kiến: cần biết tự hào, hãnh diện về những ưu điểm của mình nhưng quan trọng hơn đó là biết xấu hổ về những hạn chế, lỗi lầm của mình – cần có lòng tự trọng.
            3 -Phân tích, chứng minh :
            - "Tự hào là cần thiết" – vai trò, tác dụng của “tự hào”.
              + Người biết tự hào là người hiểu rất rõ về bản thân mình, về những mặt tốt, những khả năng của mình nên làm được nhiều viêc có ý nghĩa cho bản thân và cuộc sống chung, luôn tự tin và chủ động trong cuộc sống.
                 +Thái độ tự hào về bản thân mình giúp cho con người luôn có sự sảng khoái, có những cảm xúc và hành động  tích cực, có niềm tin, lạc quan và dễ thành công trong cuộc sống.
            - “Biết xấu hổ còn quan trọng hơn” – Tác dụng của thái độ biết xấu hổ.
             +Người biết xấu hổ là người có lòng tự trọng cao, luôn hiểu được những điều mình làm, nhận thức được sự chưa hoàn hảo của bản thân -  những hạn chế của bản thân nên có lòng khiêm tốn, chịu học hỏi để nâng cao hiểu biết, cố gắng hoàn thiện bản thân mình; sống có tinh thần trách nhiệm cao và có lương tâm, có thể tránh được những việc sai trái và có thể khắc phục được những yếu kém của bản thân. Từ đó tạo nên được những mối quan hệ gần gũi và tốt đẹp, dẫn đến những thành công, hạnh phúc  trong cuộc sống…
       - Bày tỏ thái độ: phê phán đối với những người không hiểu biết về bản thân, không tôn trọng bản thân, những người có thái độ tự cao, tự đại hoặc tự ti, những người sống vô cảm với bản thân và với cuộc sống xung quanh. Nếu ai đó chỉ biết tự hào về bản thân thì sẽ không nhận ra giá trị của người khác, coi thường người khác, không chịu học hỏi, có thể sẽ dẫn đến tự phụ, không bao giờ nhận ra hạn chế hoặc những sai lầm của mình, có thể sẽ làm cho người khác tránh xa. Còn người chỉ biết xấu hổ mà không biết tự hào về bản thân mình, tức là không bao giờ nhìn thấy giá trị đích thực của bản thân, sống không có niềm tin, luôn nhút nhát, không bao giờ có mơ ước, luôn tự ti và vì thế cũng khó có thể hoàn thiện mình.
      4 -Bình luận, mở rộng:
             +Đánh giá, khẳng định: ý kiến trong đề bài rất đúng đắn.
             +Tự hào, tự trọng là những phẩm chất đáng quý mà mỗi người cần có, tự hào là cần thiết nhưng xấu hổ, tự trọng còn quan trọng hơn.
             +Để có lòng tự hào và biết xấu hổ khi cần thiết thì cần có hiểu biết về giá trị con người trong cuộc sống, về phẩm giá của cá nhân, của bản thân; cần nỗ lực phấn đấu để hoàn thiện mình cả về tri thức, đạo đức và kĩ năng sống. Luôn sống lạc quan, luôn tin tưởng vào bản thân mình, sống hoà nhập với cuộc sống xung quanh, quan tâm đến mọi người và luôn tìm thấy những điều tốt đẹp của người khác để học tập…..
             -Bài học nhận thức và hành động.

Thứ Tư, 27 tháng 11, 2013

CÔ GIÁO VÙNG CAO - PHƯƠNG THẢO



CÔ GIÁO VÙNG CAO
                                               
Tác giả: Phương Thảo

Mười tám tuổi em là cô giáo
Lên rừng dạy học sống xa quê
Bản làng heo hút như hoang tưởng
Mây trắng dềnh lên chắn nẻo về

Núi như đảo nổi, mây như biển
Ngày cứ âm âm ngỡ chiều tà
Tiếng chim đâu đó rơi ngang núi
Đánh thức sườn non mấy búp hoa

Mùa này dưới núi đang mùa nắng
Trên núi đèo mây đã đông về
Áo bông em mặc không đủ ấm
Lớp học lưng đèo lá cọ che

Chỉ thương vất vả đàn em nhỏ
Lóp ngóp sườn non vượt mấy đèo
Như đàn chim nhỏ bay về tổ
Trong tình cô giáo mẹ thương yêu.

Cứ thế ngày ngày trong xóm núi
Vang vang tiếng trẻ ấm rừng xanh
Có anh lính trẻ đi ngang lớp
Chẳng hiểu vì sao …bước ngập ngừng.

PHƯƠNG THẢO

TIẾNG VIỆT - LƯU QUANG VŨ



TIẾNG VIỆT
Tác giả: Lưu Quang Vũ

Tiếng mẹ gọi trong hoàng hôn khói sẫm
Cánh đồng xa cò trắng rủ nhau về
Có con nghé trên lưng bùn ướt đẫm
Nghe xạc xào gió thổi giữa cau tre.

Tiếng kéo gỗ nhọc nhằn trên bãi nắng
Tiếng gọi đò sông vắng bến lau khuya
Tiếng lụa xé đau lòng thoi sợi trắng
Tiếng dập dồn nước lũ xoáy chân đê.

Tiếng cha dặn khi vun cành nhóm lửa
Khi hun thuyền, gieo mạ, lúc đưa nôi
Tiếng mưa dội ào ào trên mái cọ
Nón ai xa thăm thẳm ở bên trời.

"Ðá cheo leo trâu trèo trâu trượt..."
Ði mòn đàng dứt cỏ đợi người thương
Ðây muối mặn gừng cay lòng khế xót
Ta như chim trong tiếng Việt như rừng.

Chưa chữ viết đã vẹn tròn tiếng nói
Vầng trãng cao đêm cá lặn sao mờ
Ôi tiếng Việt như đất cày, như lụa
Óng tre ngà và mềm mại như tơ.

Tiếng tha thiết, nói thường nghe như hát
Kể mọi điều bằng ríu rít âm thanh
Như gió nước không thể nào nắm bắt
Dấu huyền trầm, dấu ngã chênh vênh.

Dấu hỏi dựng suốt ngàn đời lửa cháy
Một tiếng vườn rợp bóng lá cành vươn
Nghe mát lịm ở đầu môi tiếng suối
Tiếng heo may gợi nhớ những con đường.

Một đảo nhỏ xa xôi ngoài biển rộng
Vẫn tiếng làng tiếng nước của riêng ta
Tiếng chẳng mất khi Loa thành đã mất
Nàng Mỵ Châu quỳ xuống lạy cha già.

Tiếng thao thức lòng trai ôm ngọc sáng
Dưới cát vùi sóng dập chẳng hề nguôi
Tiếng tủi cực kẻ ãn cầu ngủ quán
Thành Nguyễn Du vằng vặc nỗi thương đời.

Trái đất rộng giàu sang bao thứ tiếng
Cao quý thâm trầm rực rỡ vui tươi
Tiếng Việt rung rinh nhịp đập trái tim người
Như tiếng sáo, như dây đàn máu nhỏ.

Buồm lộng sóng xô, mai về trúc nhớ
Phá cũi lồng vời vợi cánh chim bay
Tiếng nghẹn ngào như đời mẹ đắng cay
Tiếng trong trẻo như hồn dân tộc Việt.

Mỗi sớm dậy nghe bốn bề thân thiết
Người qua đường chung tiếng Việt cùng tôi
Như vị muối chung lòng biển mặn
Như dòng sông thương mến chảy muôn đời.

Ai thuở trước nói những lời thứ nhất
Còn thô sơ như mảnh đá thay rìu
Ðiều anh nói hôm nay, chiều sẽ tắt
Ai người sau nói tiếp những lời yêu ?

Ai phiêu bạt nơi chân trời góc biển
Có gọi thầm tiếng Việt mỗi đêm khuya ?
Ai ở phía bên kia cầm súng khác
Cùng tôi trong tiếng Việt quay về.

Ôi tiếng Việt suốt đời tôi mắc nợ
Quên nỗi mình quên áo mặc cơm ãn
Trời xanh quá môi tôi hồi hộp quá
Tiếng Việt ơi! Tiếng Việt ân tình...

                                           Lưu Quang Vũ